Chỉ là 1 tấm ảnh thờ nhưng sao lại khiến chúng ta xót xa quá

Chỉ là 1 tấm ảnh thờ nhưng sao lại khiến chúng ta xót xa quá 😓

“Trưa nay, mình vừa làm xong một tấm ảnh thờ cho một bé gái 4 tuổi.

Một công việc tưởng như bình thường với nghề của mình…

Nhưng lần này, ngồi trước màn hình rất lâu mà không thể bình tâm nổi.

Trong tấm ảnh ấy là một đứa bé còn quá nhỏ.

Ánh mắt vẫn ngây thơ như bao đứa trẻ khác.

Cái tuổi đáng lẽ phải được ôm ngủ, được dỗ dành khi khóc, được lớn lên trong yêu thương. Thế nhưng em lại rời khỏi thế giới này bằng đau đớn và sợ hãi.
Mình không phải người thân của bé, chỉ là một người ngoài cuộc vô tình chạm vào câu chuyện ấy. Nhưng càng nhìn gương mặt em, càng thấy nghẹn. Một đứa trẻ 4 tuổi… đã phải tuyệt vọng thế nào trong những ngày cuối cùng?
Em đã khóc bao nhiêu lần?
Em đã gọi mẹ bao nhiêu lần?
Và rồi đã bất lực ra sao khi chính nơi đáng lẽ an toàn nhất lại trở thành địa ngục với em…

Có những dòng tin đọc xong rồi lướt qua, nhưng có những chuyện ám ảnh đến mức không thể ngủ yên. Điều khiến người ta phẫn nộ không chỉ là sự tàn nhẫn, mà là sự tàn nhẫn ấy lại được gây ra với một đứa trẻ hoàn toàn không có khả năng tự bảo vệ mình.
Em chưa từng có cơ hội chống trả.
Chưa từng có cơ hội chạy trốn.
Em chỉ biết chịu đựng.
Không từ nào đủ để biện minh cho hành động đó.

Không có cái gọi là “nóng giận”, “dạy dỗ” hay “mất kiểm soát” ở đây cả. Bởi khi một người có thể xuống tay liên tục với một đứa trẻ nhỏ bé, đó là sự vô nhân tính.

Mình viết những dòng chỉ đơn giản là quá đau lòng, mong rằng pháp luật sẽ xử thật nghiêm khắc, để công lý còn tồn tại cho em. Và để xã hội này nhớ rằng:
Trẻ em sinh ra không phải để trở thành nơi trút giận của người lớn. Yên nghỉ nhé, cô gái bé nhỏ…”

Bạn Đức Minh Nguyễn chia sẻ

Trước đó vụ việc bé gái 4 tuổi không qua khỏi do cha dượng và mẹ bạo hành

Làm việc với cơ quan chức năng, Hiệp và Tâm khai nhận, đã nhiều lần bạo hành cháu H. trong suốt khoảng một tháng trước đó. Tần suất đánh đập diễn ra 2-3 ngày/lần, với nhiều công cụ như dép, chổi, cán hót rác, móc quần áo.

Ngoài việc đánh đập, hai đối tượng còn áp dụng hình thức trừng phạt như: bắt cháu đeo chai nước nặng vào cổ, bỏ đói không cho ăn uống. Đặc biệt, từ ngày 1/5 đến 3/5 – thời điểm ngay trước khi xảy ra vụ việc, cháu H. bị bỏ đói liên tục trong 3 ngày.

Các cơ quan chức năng nhận định, đây là vụ việc có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, thể hiện sự xuống cấp về đạo đức và ý thức pháp luật. Nạn nhân là trẻ nhỏ, hoàn toàn không có khả năng tự vệ, nhưng lại bị chính người thân gần gũi nhất tước đoạt quyền sống.

Hiện, cơ quan chức năng TP Hà Nội đang tiếp tục củng cố hồ sơ, làm rõ toàn bộ hành vi phạm tội để xử lý nghiêm các đối tượng theo quy định của pháp luật.

Bảo vệ trẻ em, trách nhiệm không của riêng ai!

Vụ việc bé B.T.H (4 tuổi) tử vong do bị bạo hành trên đây không chỉ là một tội ác gây phẫn nộ, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh đau xót về trách nhiệm của người lớn đối với trẻ em – đối tượng yếu thế nhất trong xã hội.

Theo Tiến sĩ Tâm lý học Nguyễn Thanh Giang – Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, trước hết, cha mẹ và người chăm sóc trẻ phải nhận thức rõ: nuôi dưỡng, bảo vệ con cái không chỉ là nghĩa vụ đạo đức mà còn là trách nhiệm pháp lý được quy định trong Luật Trẻ em 2016. Mọi hành vi bạo lực, ngược đãi, bỏ mặc trẻ em đều bị nghiêm cấm và có thể bị xử lý nghiêm minh theo pháp luật hình sự.

“Không có bất kỳ lý do nào dù là dạy dỗ, bực tức hay khó khăn kinh tế có thể biện minh cho hành vi xâm hại thân thể, tinh thần của trẻ nhỏ. Bạo lực không bao giờ là phương pháp giáo dục, mà chỉ gieo mầm cho tổn thương và hệ lụy lâu dài đối với sự phát triển của trẻ”, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang nhấn mạnh.

Cũng theo Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, qua vụ việc trên thấy một thực tế đáng lo ngại, trẻ em có thể bị bạo hành trong thời gian dài mà không được phát hiện, ngăn chặn kịp thời. Điều này đặt ra trách nhiệm không chỉ của gia đình, mà còn của cộng đồng. Người thân, hàng xóm, những người sống xung quanh không thể thờ ơ trước những dấu hiệu bất thường như trẻ bị đánh đập, tiếng khóc lóc thường xuyên diễn hàng ngày; bị bỏ đói, hay có biểu hiện sợ hãi, tổn thương… Sự im lặng, vô cảm trong những tình huống như vậy đôi khi đồng nghĩa với việc tiếp tay cho cái ác”.

Khi phát hiện hoặc nghi ngờ có hành vi bạo hành trẻ em, mỗi công dân cần chủ động thông báo, phản ánh đến chính quyền địa phương, cơ quan công an hoặc các đường dây nóng bảo vệ trẻ em. Đây không chỉ là quyền mà còn là trách nhiệm xã hội, góp phần bảo vệ một sinh mạng, một tương lai.

Bên cạnh đó, chính quyền các cấp cần tăng cường hơn nữa công tác tuyên truyền, phổ biến pháp luật về bảo vệ trẻ em; nâng cao nhận thức của người dân về hậu quả của bạo hành và nghĩa vụ chăm sóc, giáo dục con cái. Các mô hình giám sát cộng đồng, tổ dân phố, hội phụ nữ, đoàn thanh niên… cần được phát huy vai trò trong việc phát hiện sớm, can thiệp kịp thời các vụ việc có nguy cơ xâm hại trẻ em.

“Không thể để những bi kịch tương tự xảy ra chỉ vì sự thiếu hiểu biết, vô trách nhiệm hay thờ ơ. Mỗi trẻ em sinh ra đều có quyền được sống an toàn, được yêu thương và bảo vệ. Khi một đứa trẻ bị bạo hành đó không chỉ là lỗi của những đối tượng thực hiện hành vi vi phạm pháp luật, mà còn là lời nhắc nhở nghiêm khắc đối với xã hội về trách nhiệm bảo vệ những mầm xanh tương lai”, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang nhấn mạnh.

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *