Mới đây, một biker qua đời sau tai nạn giao thông. Người này từng được biết đến với nhiều clip điều khiển xe phân khối lớn ở tốc độ rất cao.
Cho rằng người đã qua đời không nên tiếp tục bị bàn luận về đúng sai, anh Tri M. Ngo cho rằng điều quan trọng hơn là những bài học có thể rút ra từ sự việc.
Phản biện một ý kiến trên mạng xã hội cho rằng người điều khiển xe phân khối lớn thường có kỹ năng tốt và tai nạn liên quan xe PKL tại Việt Nam rất ít, trong khi phần lớn tai nạn xảy ra với xe máy phổ thông, anh Tri M. Ngo cho rằng cách lập luận này chưa đủ cơ sở.
Theo anh, xét về mặt thống kê, việc số vụ tai nạn liên quan xe PKL ít hơn xe máy phổ thông là điều dễ hiểu, bởi Việt Nam có hơn 70 triệu xe máy, trong khi số lượng xe phân khối lớn ít hơn rất nhiều.
Vì vậy, không thể chỉ dựa vào số vụ tai nạn để chứng minh người điều khiển xe PKL có khả năng xử lý phương tiện tốt hơn người đi xe máy thông thường. Anh nhấn mạnh đây là lập luận “không đủ căn cứ”, chứ không khẳng định người đi PKL không có kỹ năng tốt.
Một vấn đề khác được anh đặt ra là kỹ năng điều khiển xe không đồng nghĩa với việc được phép chạy quá tốc độ quy định.
Theo anh, tốc độ giới hạn được xây dựng dựa trên điều kiện kỹ thuật của tuyến đường và mật độ giao thông. Việc một số biker điều khiển xe với tốc độ vượt mức cho phép nhiều lần không chỉ làm tăng nguy cơ đối với chính người lái mà còn có thể gây nguy hiểm cho những người tham gia giao thông xung quanh.
Anh đưa ra ví dụ, ngay cả một tay đua chuyên nghiệp cấp thế giới, từng tham gia các giải GP, nếu muốn chạy ở tốc độ cao cũng phải thực hiện trên đường chuyên dụng và trong khuôn khổ giải đua được tổ chức, thay vì chạy trên đường dân sinh.
“Ngụy biện! Đam mê không có nghĩa là thích làm gì thì làm!”, anh Tri M. Ngo nêu quan điểm.
Để minh họa mức độ nguy hiểm của tốc độ cao, anh cho biết có một số trường hợp từng khoe chạy xe xấp xỉ 200 km/giờ trên đường bình thường.
Ở tốc độ này, mỗi giây chiếc xe di chuyển khoảng 55 mét. Nếu phía trước xuất hiện một tình huống bất ngờ ở khoảng cách 100 mét, người điều khiển chỉ có chưa đầy 2 giây để xử lý.
Theo anh, khoảng thời gian này chỉ là thời gian phản ứng và xử lý một tình huống khẩn cấp với mức độ rủi ro cao, không đồng nghĩa với việc phương tiện có thể dừng hẳn trong khoảng cách đó.
Từ câu chuyện trên, anh cho rằng thay vì tranh luận về kỹ năng của từng người, điều cần thiết là nhìn nhận rõ giới hạn của phương tiện, điều kiện giao thông và tốc độ an toàn khi tham gia giao thông trên đường công cộng.

