Phải chăng thế giới One Piece đã vận hành sai quỹ đạo suốt 800 năm qua? Một giả thuyết mới đang chỉ ra rằng màn phản bội lớn nhất lịch sử sắp diễn ra.
Eiichiro Oda không còn đơn thuần kể một câu chuyện phiêu lưu về hải tặc. Ông đang từng bước lồng ghép khoa học, tôn giáo và chính trị để dựng nên một ván cờ quyền lực phức tạp, trong đó Chính phủ Thế giới có thể không phải kẻ chiến thắng cuối cùng. Và câu hỏi then chốt được đặt ra là: Vì sao năm thực thể quyền lực nhất thế giới lại mang tên của các hành tinh?
Từ đây, một giả thuyết táo bạo hình thành: Ngũ Lão Tinh (Gorosei) có thể sẽ không đối đầu với Luffy đến cùng, mà ngược lại, họ sẽ rời bỏ Imu để “trở về quỹ đạo” xung quanh Thần Mặt Trời Nika.
Điều quan trọng cần nhấn mạnh là giả thuyết này không nhằm tẩy trắng hay biện minh cho Ngũ Lão Tinh, mà đặt trọng tâm vào một ý niệm lớn hơn: một thế giới đã bị ép xoay quanh một “trung tâm giả mạo” suốt nhiều thế kỷ.
Biểu tượng thiên văn: Imu – “Trung tâm giả”, Nika – Mặt Trời thật sự

Cấu trúc quyền lực của Chính phủ Thế giới trong One Piece phản chiếu rõ nét mô hình địa tâm cổ đại. Trong hàng trăm năm, nhân loại từng tin rằng Trái Đất là trung tâm của vũ trụ, còn Mặt Trời và các thiên thể khác chỉ quay quanh nó. Niềm tin ấy không chỉ sai về mặt khoa học, mà còn là công cụ kiểm soát tư tưởng.
Chỉ đến khi Galileo chứng minh mô hình nhật tâm, trật tự cũ mới bắt đầu sụp đổ.
Oda dường như đang tái hiện lịch sử đó trong thế giới One Piece. Bề ngoài, Chính phủ Thế giới cùng Ngũ Lão Tinh là trung tâm quyền lực, nhưng trên thực tế, Imu – kẻ bị xóa khỏi lịch sử – mới là người ngồi trên Ngai Trống, thao túng mọi thứ từ trong bóng tối. “Trung tâm” mà thế giới tin tưởng thực chất là một lời nói dối kéo dài 800 năm.
Ngược lại, sự thức tỉnh của Luffy dưới hình dạng Thần Mặt Trời Nika đã đảo lộn toàn bộ trật tự ấy. Nếu Imu đại diện cho trung tâm giả, thì Nika chính là biểu tượng của nhật tâm: tự do, chuyển động và sự sống – nơi mọi thứ vận hành một cách tự nhiên, không bị cưỡng ép.
Bản chất của các hành tinh: Chúng không sinh ra để cai trị
Tên gọi của Ngũ Lão Tinh đều bắt nguồn từ các hành tinh trong hệ Mặt Trời. Trong vũ trụ, hành tinh không phải là kẻ thống trị, mà chỉ tồn tại trong quỹ đạo quanh Mặt Trời. Sự ổn định của chúng phụ thuộc vào lực hấp dẫn trung tâm, chứ không phải quyền lực áp đặt.
Chi tiết này gợi ý rằng Ngũ Lão Tinh chưa bao giờ được định sẵn để trở thành “thần linh” hay kẻ cai trị tối cao. Vai trò hiện tại của họ có thể chỉ là kết quả của một sự bóp méo lịch sử.
Điều đó cũng lý giải vì sao lòng trung thành của họ với Imu mang cảm giác gượng ép. Những cá nhân sở hữu Bá Vương Sắc Haki vốn đại diện cho ý chí thống trị và bản ngã mạnh mẽ – họ hiếm khi tự nguyện cúi đầu trước kẻ khác. Nếu Ngũ Lão Tinh phục tùng Imu, rất có thể đó là kết quả của sự cưỡng chế, kiểm soát hoặc một “ấn ký” tước đoạt ý chí nguyên bản.
Những vết rạn tâm lý và mầm mống phản bội
Oda hiếm khi để lọt những chi tiết đạo đức “thừa thãi”. Khoảnh khắc Warcury do dự trước mệnh lệnh hủy diệt Lulusia là một minh chứng rõ ràng. Ngũ Lão Tinh không hoàn toàn là ác quỷ thuần túy; họ là những thực thể bị trì trệ, bị giam cầm trong một hệ thống quyền lực dựa trên dối trá kéo dài hàng thế kỷ.
Theo logic biểu tượng mà Oda xây dựng, để thế giới tiến về phía trước, các “hành tinh” buộc phải thoát khỏi lực hút của “Trái Đất giả” Imu và trở về đúng quỹ đạo quanh Mặt Trời Nika. Đây không phải là sự tha thứ cho tội ác họ đã gây ra, mà là một quy luật tất yếu: lực hấp dẫn của thế giới đang tự điều chỉnh lại chính nó.
Nếu Oda tiếp tục trung thành với hệ thống biểu tượng này, thì việc Ngũ Lão Tinh quay lưng với Imu sẽ không phải là một cú twist gây sốc đơn thuần, mà là sự hiệu chỉnh cuối cùng của một vũ trụ đã xoay sai hướng kể từ Thế kỷ Trống.



